Đồ để bàn được tặng: giữ món nào, cất món nào
Bàn làm việc của người đi làm lâu năm thường có một lớp trầm tích: quà kỷ niệm công ty, đồ đồng nghiệp đi du lịch mang về, một món khách hàng tặng dịp Tết, một vật khí phong thuỷ người nhà mua cho. Không món nào mình chọn, và cũng không món nào dễ bỏ.
Bài này bàn cách xử lý đống đó — giữ gì, cất gì, và làm sao cất mà không mất lòng ai. Đây là chuyện tế nhị hơn nó tưởng, vì một món quà bị dẹp đi thường được người tặng nhận ra ngay.
Vì sao nên dọn
Không phải vì thẩm mỹ. Ba lý do thực tế hơn:
Mặt bàn là tài nguyên có hạn. Bàn văn phòng tiêu chuẩn đặt màn hình, bàn phím, chỗ để tay và một xấp giấy là gần hết. Mỗi món trang trí lấy đi một phần chỗ thao tác, và chỗ thao tác thiếu thì làm việc mệt hơn.
Đồ nhiều thì bụi nhiều. Món có nhiều khe rãnh và hoa văn là chỗ bám bụi mà không ai lau tới. Người hay viêm mũi ngồi cả ngày cạnh đống đó thì đây không phải chuyện nhỏ.
Mắt bị kéo đi. Vật thể trong tầm nhìn ngoại vi, nhất là vật có màu mạnh hoặc chuyển động, làm sự chú ý bị chia ra. Đây là lý do mà một cái bàn gọn thường làm việc dễ tập trung hơn.
Phân loại: bốn nhóm
Lấy hết đồ trên bàn xuống, đặt ra một chỗ, rồi xếp vào bốn nhóm:
Nhóm một — dùng hằng ngày. Bút, sổ, cốc nước, đế màn hình. Những thứ này ở lại và có chỗ cố định.
Nhóm hai — có ý nghĩa thật với mình. Ảnh gia đình, một món mình thật sự thích nhìn, một vật gắn với kỷ niệm quan trọng. Giữ lại một hoặc hai món thôi, và đặt ở chỗ mình nhìn thấy khi ngẩng lên chứ không phải chỗ chắn đường tay.
Nhóm ba — quà mà mình không dùng và không thích. Đây là nhóm lớn nhất và là phần bài này bàn kỹ ở dưới.
Nhóm bốn — đồ đã hỏng, đã cũ, đã quên. Bút hết mực, danh thiếp từ ba năm trước, cáp không còn thiết bị nào dùng. Bỏ, không cần nghĩ.
Xử lý nhóm ba mà không mất lòng
Đây là phần khó. Mấy cách mà nhiều người đã dùng được:
Luân phiên thay vì dẹp hẳn. Giữ một hai món trên bàn, số còn lại cất trong ngăn kéo, và thỉnh thoảng đổi. Cách này trung thực — món quà vẫn được dùng, chỉ là không cùng lúc.
Chuyển sang chỗ chung. Một món đẹp nhưng không hợp bàn mình thì đặt ở kệ chung của phòng hoặc khu pha trà. Nhiều khi người tặng còn thích hơn vì nhiều người nhìn thấy.
Nói thật khi bị hỏi. "Em cất bớt cho gọn bàn, chứ vẫn giữ" là câu đủ và không sai sự thật. Phần lớn người tặng hiểu, vì chính họ cũng có một ngăn kéo tương tự.
Đồ ăn được thì chia. Bánh kẹo, trà, cà phê đem ra bàn chung là cách xử lý đẹp nhất — vừa hết đồ, vừa được lòng cả phòng.
Món đắt tiền mà mình không dùng thì tế nhị hơn. Đừng đem cho người trong cùng công ty, vì nó có thể quay lại tai người tặng. Mang về nhà hoặc cho người ngoài là an toàn hơn.
Vật Khí phong thuỷ được tặng
Đây là loại quà khó nhất, vì bỏ đi thì người tặng cảm thấy tấm lòng bị coi nhẹ, mà giữ thì đôi khi chính mình không thoải mái.
Vài điều đáng nghĩ tới:
Không có luật nào nói vật khí được tặng phải bày ra mới có tác dụng. Chuyện "cất đi là phụ lòng" hay "cất đi thì mất thiêng" là lời đồn, không có trong tập tục nào. Ai nói với bạn như vậy để bạn phải bày ra thì đó là ý kiến của người đó.
Cất kỹ vẫn là giữ. Bọc lại, để ngăn kéo hoặc mang về nhà — đó không phải là vứt bỏ, và bạn không nợ ai lời giải thích.
Nếu thật sự muốn bỏ thì với món có hình tượng thờ hoặc hình linh vật, nhiều người chọn cách mang về nhà rồi xử lý theo lệ nhà mình thay vì bỏ vào thùng rác văn phòng. Đây là chuyện lễ nghĩa và tôn trọng, không phải chuyện sợ hãi.
Và nhớ điều này: món quà là biểu hiện tình cảm của người tặng tại thời điểm tặng. Tình cảm đó đã được trao và đã nhận rồi. Vật thể còn lại trên bàn không phải là thước đo quan hệ giữa hai người.
Cây nhỏ trên bàn — trường hợp riêng
Cây được tặng nhiều nhất và cũng chết nhiều nhất. Nếu bàn bạn thiếu sáng thì gần như mọi loại cây đều sẽ yếu dần, và một chậu cây héo trên bàn trông tệ hơn nhiều so với không có cây.
Cách xử lý thẳng thắn: chuyển cây ra chỗ có sáng trong phòng, dù đó không phải bàn mình. Người tặng thấy cây sống tốt sẽ vui hơn là thấy nó chết trên bàn bạn.
Sắp lại bàn sau khi dọn
Thứ tự đặt đồ theo tần suất dùng, không theo thẩm mỹ:
Vùng trong tầm tay không cần nhoài người dành cho thứ dùng nhiều lần mỗi giờ: bàn phím, chuột, sổ ghi, cốc nước (đặt bên tay không thuận, cách xa bàn phím — đổ nước vào bàn phím là tai nạn phổ biến).
Vùng phải với tay cho thứ dùng vài lần một ngày: khay giấy tờ, điện thoại bàn, hộp bút.
Vùng xa hoặc kệ cho thứ dùng thỉnh thoảng và cho một hai món trang trí đã chọn giữ.
Dây điện gom lại bằng kẹp, đi dọc mép bàn chứ không vắt ngang mặt bàn.
Và một thói quen nhỏ có tác dụng lớn: dọn năm phút cuối mỗi ngày trước khi về. Bàn gọn lúc sáng hôm sau khởi động dễ hơn nhiều so với bàn còn nguyên trạng thái lúc mệt nhất hôm qua.
Khi bàn là bàn dùng chung hoặc bàn linh hoạt
Nhiều công ty nay dùng mô hình bàn không cố định — ai tới trước ngồi đâu cũng được — hoặc chia ca ngồi. Ở môi trường đó thì mọi thứ trên bàn phải gói lại được vào cuối ngày.
Cách làm gọn: một hộp hoặc túi nhỏ đựng đúng những gì mình cần, cất vào tủ cá nhân khi về. Trong hộp đó thì chỉ nên có thứ dùng thật — bút, sổ, tai nghe, sạc. Món trang trí thì hoặc bỏ hẳn, hoặc chọn đúng một món nhỏ đủ bỏ túi.
Đây thực ra là hoàn cảnh dễ xử lý nhất với chuyện quà tặng: không ai kỳ vọng bạn bày đồ trên một cái bàn không phải của bạn.
Một lưu ý về đồ điện và đồ dễ vỡ
Quà tặng công sở hay có đèn ngủ nhỏ, quạt mini, máy khuếch tán tinh dầu, đồng hồ cắm điện. Ba điều đáng nghĩ trước khi cắm chúng vào ổ ở bàn:
Ổ cắm văn phòng thường đã đầy. Cắm nối tiếp nhiều ổ kéo dài vào nhau là thói quen phổ biến và là rủi ro thật về quá tải. Nếu phải thêm thiết bị thì báo với người quản lý văn phòng thay vì tự nối thêm.
Thiết bị có nước — máy khuếch tán, bình phun — đặt cách xa ổ cắm và cách xa laptop. Đổ một lần là hỏng thiết bị đắt hơn nhiều lần.
Đồ thuỷ tinh và gốm đặt lùi vào trong, không đặt mép bàn. Bàn văn phòng có người qua lại và có dây điện bị kéo — món đẹp vỡ trên sàn là chuyện vừa tiếc vừa nguy hiểm.
Tóm lại
Lấy hết đồ xuống, chia bốn nhóm, giữ một hai món có ý nghĩa thật. Quà không dùng thì luân phiên, chuyển ra chỗ chung, hoặc cất — và cất kỹ vẫn là giữ, không cần thấy áy náy. Cây thì chuyển ra chỗ sáng dù không phải bàn mình. Sắp lại theo tần suất dùng, và dọn năm phút cuối ngày.